

CAN THIỆP SỚM LÀ GÌ ? VÌ SAO PHẢI CAN THIỆP SỚM CHO TRẺ TỰ KỶ ?
CAN THIỆP SỚM LÀ GÌ ?
Can thiệp sớm là một biện pháp giáo dục sớm cho trẻ có những khó khăn trong phát triển trí tuệ trước 5 tuổi.
Can thiệp sớm trong 5 năm đầu đời nhằm kích thích và phát huy tối đa tiềm năng học ở trẻ, phát triển sự khoẻ mạnh trong cuộc sống hàng ngày của trẻ, làm giảm nhẹ hay khắc phục những khuyết tật mà trẻ khiếm khuyết.
Quá trình can thiệp sớm trải qua 3 giai đoạn:
Phát hiện sớm
Chẩn đoán sớm
Can thiệp hành vi tập trung sớm.
VÌ SAO PHẢI CAN THIỆP SỚM CHO TRẺ TỰ KỶ ?
Can thiệp sớm chính là sự chuẩn bị quan trọng cho việc học và tiếp tục học lên lớp trường mẫu giáo sau này của trẻ, đồng thời can thiệp sớm cũng chuẩn bị tiền đề để trẻ có thể hội nhập tại các trường phổ thông.
Nếu được phát hiện và can thiệp sớm điều trị bởi các chuyên gia thì có khoảng 30% khả năng trẻ sẽ trở lại bình thường, có thể hòa nhập trở lại với cộng đồng.
Quá độ tuổi này, việc can thiệp sẽ gặp khó khăn và mất nhiều thời gian hơn.
“Cuộc chiến” với căn bệnh tự kỷ thường kéo dài và rất gian nan nên việc can thiệp sớm trẻ tự kỷ là rất quan trọng vì phát hiện càng sớm thì việc can thiệp, khắc phục sẽ có kết quả đáng khen ngợi, trẻ càng có nhiều cơ hội hòa nhập với cộng đồng, tự lập trong cuộc sống.
Can thiệp sớm giúp trẻ từ khi ra đời cho đến 36 tháng học được những kỹ năng nhấn mạnh.
Các hoạt động can thiệp sớm sự bao gồm trị liệu giúp trẻ có thể nói, đi lại, tương tác với trẻ khác và thực hiện các nhiệm vụ thông thường khác mà thường được phát triển trong những năm đầu đời.
CẢM XÚC CỦA PHỤ HUYNH KHI CÓ CON ĐƯỢC CHUẨN ĐOÁN RỐI LOẠN TỰ KỶ
Có thể bạn sẽ phải trải qua 5 giai đoạn cảm xúc bao gồm: Phủ nhận, giận dữ, mặc cả, trầm cảm và chấp nhận.
Ngoài các cảm xúc đó, phụ huynh còn có thể có các cảm xúc sau đây: Sốc, buồn bã hoặc trầm cảm, tức giận, cô đơn
Sốc
Khi có kết quả chẩn đoán, bạn cảm thấy choáng váng hoặc bối rối.
Thực tế quá choáng ngợp mà bạn chưa sẵn sàng để chấp nhận nó hoặc bạn chối bỏ nó lúc ban đầu.
Bạn đặt nghi vấn về chẩn đoán này và tìm đến một bác sĩ khác để hy vọng họ nói cho bạn một chẩn đoán khác.
Buồn bã hoặc trầm cảm
Bạn cảm thấy hụt hẫng vì mất hết hy vọng và mơ ước mà bạn dành cho con.
Bạn sẽ cảm thấy đau buồn hết lần này đến lần khác.
Bạn có quyền cảm thấy buồn bã và thể hiện nó ra một cách thoải mái nhất.
Khóc có thể giúp giải phóng những căng thẳng tạo ra nỗi buồn cho bạn.
Khóc thoải mái có thể tiếp sức cho bạn vượt qua trở ngại và giúp bạn đối mặt với những điều tiếp theo.
Hoặc bạn cảm thấy các triệu chứng khác của trầm cảm, chẳng hạn như giảm cân, rút lui khỏi các hoạt động xã hội, có ý nghĩ tự tử, khó ngủ, mất tự tin, giảm các hứng thú trong sinh hoạt hằng ngày… hãy tìm sự tư vấn của bác sĩ gia đình bạn để được hướng dẫn đến các cơ sở điều trị.
Tức giận
Qua thời gian, nỗi buồn bã của bạn có thể nhường chỗ cho sự tức giận.
Bạn có thể thấy rằng nó ảnh hưởng trực tiếp đến những người gần gũi nhất của bạn : Con cái, vợ/chồng của bạn, bạn bè của bạn hoặc những người khác.
Bạn cũng có thể cảm thấy sự oán giận đối với cha mẹ của trẻ bình thường.
Sự tức giận của bạn có thể được biểu lộ theo những cách khác nhau: Cào cấu người khác, phản ứng thái quá với những điều nhỏ nhặt, thậm chí la hét.
Nó là phản ứng có thể dự đoán được khi bị mất mát, và căng thẳng thường đi với cảm xúc này.
Thể hiện ra ngoài sự tức giận có thể giải tỏa căng thẳng cho bạn.
Hãy nỗ lực để nói với những người xung quanh bị bạn làm tổn thương rằng bạn đang giận dữ về chẩn đoán đối với con bạn.
Phủ nhận
Bạn có thể trải qua giai đoạn từ chối việc tin vào những điều xảy đến với con bạn.
Đừng chỉ trích bản thân mình vì bạn đã phản ứng theo cách này.
Phủ nhận là một cách thức đối phó. Nó có thể đưa bạn vượt qua một giai đoạn đặc biệt khó khăn.
Tuy nhiên, bạn phải nhận biết rằng bạn ở trong giai đoạn phủ nhận, điều này sẽ không làm mất tập trung vào việc điều trị của con bạn.
Cố gắng không “bắn người thông báo thông tin”.
Khi một ai đó, chuyên gia, nhà trị liệu, giáo viên, nói cho bạn nghe những điều khó nghe về con bạn, điều này cho thấy họ đang cố gắng giúp bạn để giải quyết vấn đề.
Điều quan trọng là không xa lánh những người có thể cung cấp những tin tức, thông tin phản hồi hữu ích và giúp theo dõi sự tiến bộ của con bạn.
Cho dù bạn có đồng ý hay không, hãy cố gắng cám ơn họ vì những thông tin đó.
Nếu bạn quá khó chịu, hãy thử xem xét lại những thông tin của họ khi bạn đã bình tĩnh trở lại.
Cô đơn
Bạn có thể cảm thấy cô lập và cô đơn.
Bạn cảm thấy rằng nếu người khác lại gần bên bạn, họ có thể không hiểu hay không thể giúp đỡ được gì cho bạn.
Chấp nhận
Cuối cùng,bạn cảm nhận cảm giác chấp nhận.
Chấp nhận chẩn đoán tự kỷ đơn giản là bạn đã sẵn sàng để giúp đỡ con bạn.
Giai đoạn tiếp theo của chẩn đoán tự kỷ có thể vô vàn khó khăn thách thức, ngay cả đối với một gia đình hòa hợp nhất.
Mặc dù trẻ có chứng tự kỷ không bao giờ trải nghiệm những cảm xúc tiêu cực liên quan đến việc chẩn đoán, còn cha mẹ, anh chị em và các thành viên khác trong gia đình có thể trải qua tiến trình chẩn đoán này theo một cách riêng với các mức độ khác nhau.
Hãy cho bản thân bạn thời gian để điều chỉnh. Hãy kiên nhẫn với bản thân.
Phải mất một thời gian để hiểu rối loạn của con bạn và tác động của nó đối với bạn và gia đình. Cảm xúc khó chịu có thể trổi lên lần này hay lần khác.
Có thể có những lúc bạn cảm thấy tức giận và bất lực vì tự kỷ đã dẫn đến cuộc sống khác xa với những gì bạn dự liệu.
Nhưng bạn cũng sẽ trải nghiệm những cảm giác hy vọng khi con bạn bắt đầu tiến bộ.
GIẢI PHÁP CHO NGHỊCH CẢNH
Nếu bạn muốn chăm sóc con bạn một cách tốt nhất, thì trước tiên bạn cần chăm sóc tốt nhất bản thân.
Đừng cố nén cảm xúc
Cố hướng sự tức giận của bạn về phía rối loạn tự kỷ chứ không phải về phía những người bạn yêu thương.
Vì thật sự tự kỷ mới làm bạn khó chịu và tức giận.
Đừng để tự kỷ chiếm hết thời gian của bạn.
Hãy dành thời gian cho những đứa con phát triển bình thường và bạn đời của bạn, và không nên nói liên tục về chứng tự kỷ.
Mọi người trong gia đình bạn đều cần được nâng đỡ, và có cuộc sống hạnh phúc bất chấp nghịch cảnh.
Tiến hành ngay
Đưa con bạn đi điều trị ngay sẽ rất hữu ích.
Có rất nhiều chi tiết bạn cần quản lý cho chương trình trị liệu tích cực, đặc biệt nếu nó chủ yếu diễn ra ở nhà bạn.
Nếu bạn biết con bạn tham gia vào các hoạt động có ý nghĩa, bạn có thể tập trung để tiến tiếp.
Nó cũng có thể giúp bạn có thời gian rảnh để bạn học hỏi, động viên con bạn và chăm sóc bản thân mình.
Yêu cầu giúp đỡ
Yêu cầu giúp đỡ có thể rất khó khăn, đặc biệt là lần đầu tiên.
Đừng ngần ngại sử dụng bất kỳ sự giúp đỡ nào có sẵn cho bạn.
Những người xung quanh có thể muốn giúp đỡ, nhưng họ có thể không biết làm như thế nào.
Bạn có thể cho người khác biết bạn đang trải qua thời gian khó khăn và cần giúp đỡ một tay?
Trò chuyện với một ai đó
Mọi người đều cần ai đó để trò chuyện.
Cho ai đó biết bạn đang trải qua điều gì và bạn cảm nhận điều đó như thế nào.
Một ai đó lắng nghe có thể là nguồn sức mạnh tuyệt vời.
Tham gia vào một nhóm tương trợ
Rất hữu ích để lắng nghe và trò chuyện với những người đã và đang trải qua kinh nghiệm tương tự.
Nhóm tương trợ có thể là nguồn thông tin Internet to lớn về những dịch vụ có sẵn ở địa phương và những người cung cấp những dịch vụ đó.
Bạn có thể tham gia nhiều nhóm để cảm thấy điều tốt nhất cho bạn.
Đối với nhiều bậc cha mẹ trong tình huống của bạn, các nhóm tương trợ cung cấp những hy vọng, sự thoải mái và sự động viên có giá trị.
Cố gắng nghỉ ngơi
Cố nhắc nhở bản thân rằng việc nghỉ ngơi này sẽ giúp bạn có thêm năng lượng mới để làm tiếp những điều cần làm.
Nếu bạn có giấc ngủ bình thường, bạn sẽ được chuẩn bị tốt hơn để ra các quyết định tốt, kiên nhẫn hơn với con và có khả năng đối phó với những căng thẳng trong cuộc sống của bạn.
Viết nhật ký
Louise DeSalvo, trong “Viết như một phương cách giúp chữa lành”, cho rằng: “viết là mô tả những sự kiện gây đau khổ, ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc sâu lắng nhất có liên hệ với việc cải thiện chức năng miễn dịch, sức khỏe tinh thần và thể chất”, và thay đổi hành vi tích cực.
Một vài cha mẹ đã thấy rằng nhật ký là một công cụ hữu ích cho việc theo dõi sự tiến bộ của con mình, những gì hiệu quả và không hiệu quả.